Đọc truyện ” Nguyên Tôn” – Chương 5: Tề nhạc, liễu khê

Nguyên Tôn- Thiên Tằm Thổ Đậu

Chương 5: Tề nhạc, liễu khê

– Được rồi, trò hay cũng đã dứt rồi, nhiều loại mọi người giải tán đi thôi.

Chu Nguyên thảy ngọc bài trong tay lên vài cái, sau đó quay sang cười nói với những thiếu niên thiếu nữ đang vây xem ở bao quanh.

Mọi người nghe hắn nói thế thì đều mỉm cười giải tán, bất quá lúc gần đi lại lén quay lại nhìn về phía Chu Nguyên, ánh mắt có thêm vài phần không thể tinh được, do ở bên trong Đại Chu Phủ, chuyện Chu Nguyên mãi vẫn không thể khai mạch đã sớm lan truyền khắp nơi, không ai không biết, thì là rất nhiều người trong số bọn họ đều cho rằng, vị điện hạ này của bầy họ tuy có thân phận tôn quý, mà lại không hề có thực lực gì đáng kể.

nhưng trận đấu hôm nay cũng khiến bầy đàn họ trực tiếp gạt bỏ quyết tâm này.

Chu Nguyên đúng là tạm thời vẫn còn chưa khai mạch được, nhưng mà hắn vẫn nắm giữ được một loại sức mạnh khác, ấy chính là nguyên văn, lệ thuộc nguyên văn, ngay cả một kẻ đã mở được nhì mạch như Từ Lâm cũng không phải là đối phương của hắn.

Trên nhân loại này, tuy rằng thân phận và địa vị cũng là một loại sức mạnh, nhưng mà thứ dễ dàng được người khác đồng tình nhất rõ ràng chính là loại sức mạnh có được từ sự cố gắng nỗ lực của mình, do loại sức mạnh này sẽ không bởi bất kỳ thân phận tuyệt địa vị gì nhưng biến thành.

– Đây, chớ có làm mất nữa đấy.

Chu Nguyên tiện tay thảy ngọc bài cho Tô Ấu Vi vừa đi tới, gió nhẹ thổi qua, viện phục bay bay, phác họa ra đường cong hấp dẫn lấp lánh của thiếu nữ, làm cho kẻ khác mơ màng.

Tô Ấu Vi có phần xấu hổ khẽ cắn môi mọng, ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm vào Chu Nguyên, nói:

– Ngươi không sao chứ?

Tâm tứ của nữ hài dẫu sao cũng tinh tế hơn hẳn, cô có thể nhìn thấy, Dường như tay của Chu Nguyên hơi run run.

– Hắc hắc, bị cô phát hình thành rồi.

Chu Nguyên cười nói, sau đó hắn giơ bàn tay lên, chỉ thấy bên trên nắm tay của hắn cũng đỏ bừng lên, là do một quyền hung mãnh khi nãy để lại.

– Không có khai mạch, tố chất thân thể quả nhiên vẫn kém một chút.

Chu Nguyên cảm thán, tuy rằng có thiết phu văn, khinh thân văn và man ngưu văn phụ trợ, tạm thời đều tăng lường độ cứng của làn da, lực lượng và vận tốc của hắn lên, nhưng bên trong cơ thể của hắn vẫn quá yếu đuối, lực phản chấn khi nãy chỉ thế hệ xâm nhập vào cơ thể có một chút thôi đã khiến hắn cảm thấy hơi khó chịu rồi.

– Nghe giảng sư nói, có một số nguyên văn có thể cường hóa tổng hợp nhục thân trong một thời gian ngắn, nếu như ngươi có thể tập được loại đó thì sẽ không bị lực phản chấn làm bị thương rồi.

Tô Ấu Vi ý chí một lúc rồi nói.

Chu Nguyên gật đầu, nói:

– Loại nguyên văn có công hiệu như thế có phẩm giai không thấp chút nào.

Nghe đồn nguyên vănphàm nhân tu tiên 2 chia ra làm cửu phẩm, bất quá, trình độ của Chu Nguyên hiện tại chỉ đang ở cấp bậc nhập môn, còn không thể tính là nhất phẩm, chính vậy loại nguyên văn kia trong sấp xỉ thời gian ngắn không cách nào học được.

– Vậy thì ngươi phải cố gắng một chút, kỳ thi tháng sau, trừ phi ngươi có thể khắc họa ra được nguyên văn nhất phẩm, bằng không thì khó mà có thể bước vào mười thứ hạng đầu được.

Tô Ấu Vi khẽ cắn môi, sốt ruột nói.

Một khi cống phẩm thi của Chu Nguyên không xuất xắc thì sợ là lại đưa tới không ít lời đồn đãi nữa.

Chu Nguyên xoa nhẹ lên bàn tay, nói:

– Yên tâm đi, ta tự có chừng đỗi.

Hắn khẽ nheo hai mắt lại, hiện tại, hắn chỉ có thể gửi gắm chờ đợi vào chuyến đi tế tổ vào nhị ngày sau, mong là có thể giúp hắn giải quyết được nan đề bát mạch không hiện này, còn bằng không thì có lẽ hắn thật sự chỉ có thể dồn hết hầu hết tinh lực vào chuyện học tập nguyên văn nhưng mà thôi.

chỉ là nếu như sau này chỉ có thể chuyên tu nguyên văn thật sự khiến hắn không cam lòng.

Tô Ấu Vi nhìn thấy Chu Nguyên tĩnh mịch thì đột phát âm bèn kéo chủ đề sang chuyện khác ngay lập tức, sóng mắt lưu chuyển, cô cười tươi nói:

– Điện hạ, có cần ta bôi thuốc giúp ngươi không?

– Thôi đi, diễm phúc bự như thế, người khác nhưng thấy thì sợ là sẽ hạ độc thủ với ta mất thôi.

Chu Nguyên cười đùa, dù sao thì ở bên trong Đại Chu Phủ này, Tô Ấu Vi cũng xem như có nhân khí khá cao.

Tô Ấu Vi nghe thấy thế thì cũng khó tính liếc mắt nhìn hắn một cái, nói:

– Nếu ngươi đã e lệ như thế thì ta cũng mặc kệ, không quản ngươi nữa, ta còn phải tới tàng thư viện sửa sang lại tàng thư đây.

Đây là một công việc làm thêm nhưng cô nhận thấy, có thể kiếm được chút thu nhập, dù sao thì gia cảnh của cô cũng không được xuất xắc lắm, còn phải chăm nom gia gia, vậy nên để duy trì tiền học và chi phí hằng ngày, cô đã tìm một công việc nhẹ nhàng ở bên trong Đại Chu Phủ.

Chu Nguyên nghe thấy thế thì thoáng vì dự, nói:

– Chỉ còn một tháng nữa là tới kỳ thi rồi, thời gian không còn nhiều, ta cảm thấy cô nên dồn thời gian nhiều hơn cho việc khai mạch đi đã, nếu như cần gì thì ta…

– Điện hạ.

Chu Nguyên còn chưa nói kết thúc lời thì đã bị cắt ngang, hắn nhìn về phía Tô Ấu Vi, lúc này đàn bà đang khẽ cắn môi, ánh mắt nhìn hắn để ý, giọng nói của cô êm dịu nhưng lại rước theo sức mạnh khiến người ta không cách nào xem nhẹ:

– Ngươi đã cung cấp ta quá nhiều rồi, đưa ta tới nơi có thể giúp ta biến thành vận mệnh, từ tận đáy lòng của ta vẫn luôn biết ơn của ngươi, thế nhưng… ngươi đã trải nói, chúng ta là bè phái đúng không?

Chu Nguyên khẽ giật mình, hắn nhìn cô phụ nữ ở trước mặt mình, nơi sâu trong đôi mắt sóng sánh của cô Dường như cất giấu sự cố chấp mà người bên ngoài khó nhưng phát hình thành, đó chính là thứ duy trì chút tôn nghiêm sau cuối trong lòng cô.

Cô biết rõ, chỉ cần cô mở miệng nhờ vả một tiếng thôi thì Chu Nguyên sẽ hỗ trợ cô, tạo nên điều kiện tuyệt nhất cho cô, mà nếu như cô làm thế thì có lẽ quan hệ giữa cô và Chu Nguyên sẽ trở nên biến chất.

Cô vẫn luôn lưu ý từng chút lưu giữ quan hệ giữa phàm nhân tu tiên nhị người số đông họ, Chu Nguyên hiện thời là điện hạ của Đại Chu vương triều, thân phận cực kỳ tôn quý, còn cô chỉ cần một người dân bình thường, thân phận của hai người cách nhau quá xa, thì là rất dễ dẫn tới không ít lời dị nghị.

Cũng không phải cô lo lắng những lời dị nghị đó, nhưng mà cô không muốn mình bị Chu Nguyên xem thường.

chính vậy, kể từ sau khi cô vào Đại Chu Phủ đến nay thì cô luôn cố gắng hết sức mình, để cho bạn dạng thân có thể trở nên hòa bình, đồng thời cũng cố gắng tu luyện, kéo gần sấp xỉ cách giữa thân phận của hai người cộng đồng họ.

Và cô cũng đã thử được rất xuất xắc, trở thành hào kiệt có thể khai mạch sớm nhất của Đại Chu Phủ kể từ khi xây đắp đến nay, thiên phú của cô đủ để làm cho bất kỳ kẻ nào cũng phải xem trọng, thậm chí ngay cả thân phụ Chu Kình của Chu Nguyên cũng biết được tên của cô.

– Được rồi, được rồi.

đối mặt với ánh mắt vừa cố chấp lại quật cường của thanh nữ, Chu Nguyên rút cuộc cũng thất bại, đành phải giơ tay đầu hàng, cười khổ nói:

– Vậy ta sẽ không nhúng tay vào.

Tô Ấu Vi nghe thấy thế thì đôi mắt khẽ cong lên tương đương hai vành trăng khuyết cong cong, đồng thời trong lòng cô cũng âm thầm thở dài một hơi, cô biết rõ, nếu như Chu Nguyên vẫn cứ kiên trì thì hẳn là cô không thể nào từ khước được, chỉ là như thế thì cô sẽ hơi thất vọng một chút nhưng mà thôi.

Ít nhất thì bây chừ cô cũng biết rõ, Chu Nguyên vì giữ vững chút tự trọng còn sót lại của cô nên sẽ chọn cách lui bước, điều này khiến cho thủy quang trong đôi mắt của cô lóe lên, trong lòng vô cùng cảm kích.

– Điện hạ cứ yên tâm đi, ta nhất định sẽ không để trễ nãi việc tu luyện, ta cam đoan với ngươi, kỳ thi sắp đến ta nhất định sẽ nỗ lực hết mình, bước vào Giáp Viện.

Tô Ấu Vi thản nhiên mỉm cười, thú vui sáng rỡ tự tin.

Ở trong Đại Chu Phủ này, có hơn mười phân viện, nhưng trong số đó Giáp Viện là nơi mạnh nhất.

Chu Nguyên gật đầu, ngẫm nghĩ một lúc, đột nhiên rước khối tụ nguyên ngọc nhưng lúc trước hắn cần đến để tiến công cuộc với Từ Lâm ra, sau đó kéo tay của Tô Ấu Vi, đặt nó vào trong tay cô.

– Cô cũng chớ có tự mình đa tình, đây không phải không mất tiền cho cô đâu, là cho cô mượn thôi, bây chừ ta vẫn còn chưa khai mạch, thì là không cần dùng nó được.

Nhìn thấy Tô Ấu Vi muốn từ khước, Chu Nguyên lập tức nói.

Nghe thấy Chu Nguyên nói thế thì Tô Ấu Vi chỉ có thể nuốt lời nói vừa ra tới miệng vào lại, sau đó hận không thể trừng mắt nhìn hắn một cái, cái người này, thủ thỉ kiểu gì thế không biết!

– Ta đi đây!

Tô Ấu Vi nhận rước tụ nguyên ngọc, thấp giọng hừ một tiếng, sau đó đi lướt qua bên cạnh Chu Nguyên.

– Thật là ngạo kiều mà….

Chu Nguyên nhìn thấy bóng lưng yểu điệu của phụ nữ đã đi xa, bèn lắc đầu, đang muốn rời đi thì bỗng nhiên chạm màn hình được gì đó, ngẩng đầu nhìn về phía một tòa lầu các ở phía xa, chỉ thấy ở nơi đó có một đạo thân hình họa mặc bạch sam đang đứng trên cao nhìn xuống, ánh mắt sắc bén như đao.

– Tề Nhạc.

Chu Nguyên nhìn bóng đấu la đại lục người mặc bạch sam kia, hơi nhướng mày.

Bóng người mạc bạch sam kia đúng là thế tử Tề Nhạc của Tề vương phủ.

nhận được được tầm mắt của Chu Nguyên, trên mặt của Tề Nhạc cũng hiện ra ý cười, sau đó đứng ở phía xa ôm quyền với Chu Nguyên.

Trong lòng Chu Nguyên thầm cười lạnh một tiếng, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên niềm vui hữu lễ, khẽ gật đầu, sau đó xoay người rời đi.

Trên lầu các, Tề Nhạc nhìn về phía thân ảnh đã đi xa của Chu Nguyên, khuôn mặt trở nên có phần đăm chiêu, lẩm bẩm:

– Không ngờ vị điện hạ này ấy vậy mà lại có vài phần tạo nghệ ở nguyên văn nhất đạo…

Ở sau lưng Tề Nhạc, một đạo thân hình ảnh đáng yêu bước đi, đó là một đàn bà có dáng người cao nhỏ xíu, bộ dạng của cô cũng xem như dễ thương yểu điệu, chỉ là môi hơi mỏng dính, thoạt nhìn có cảm giác cay nghiệt, so sánh Tô Ấu Vi thì rõ ràng thiếu một phần ý vị.

Đôi mắt đẹp đẽ của cô nhìn lướt qua phía Chu Nguyên rời đi với vẻ khinh thường, hừ lạnh nói:

– Nguyên văn dẫu sao cũng chỉ cần một nhánh nhỏ, tạo nghệ có cừ khôi tới đâu đi nữa thì cũng vẫn không cách nào khiến phiên bản thân thoát thai hoán cốt, thọ nguyên có hạn, sơ suất một cái thậm chí chi tiết thể bị người bình thường giết chết nữa là.

cô ta tên là 12 nữ thần Liễu Khê, phụ vương của cô ta là hầu gia của Đại Chu, tên gọi Liễu hầu, hiển nhiên cũng xem như có địa vị, lại nói, giữa cô và Chu Nguyên cũng có chút dây mơ rễ má.

Vài năm trước Chu Kình phát hiện được sự phệ mạnh của Tề vương, có lòng muốn chèn ép, vậy nên muốn đặt trọng trách lên người Liễu hầu, nên khi ấy còn đề xuất ý nghĩ đó muốn kết thân, định rằng để cho Chu Nguyên kết duyên với Liễu Khê của Liễu hầu, để quan hệ của hai nhà trở nên bền chặt hơn.

Liễu hầu cũng có phần do dự với lời đề nghị của Chu Kình, dù sao thì hoàng thất của Đại Chu lúc ấy đã xuống dốc, nhưng mà người thừa kế duy nhất là Chu Nguyên thì lại không cách nào khai mạch được, hơn nữa Liễu hầu vô cùng thương cảm Liễu Khê, vậy nên muốn thăm dò ý bốn của cô ấy, nào ngờ cô nàng Liễu Khê này tâm cao khí ngạo, cho rằng Chu Nguyên chỉ là một vị điện hạ phế vật, nên từ chối không chút do dự, còn nói điện hạ phế vật là cóc nhưng đòi ăn thịt thiên nga, lúc ấy cũng gây nên một đợt đàm tiếu không bé nhỏ.

Liễu hầu thấy thế thì mượn lý bởi này để từ khước Chu Kình.

Tuy rằng việc này đã qua từ lâu, nhưng lúc này nhìn thấy Chu Nguyên, người từng bị cô phát âm là con cóc kia, vẫn khiến cho trong lòng Liễu Khê có vài phần khó chịu.

Tề Nhạc nghe thấy thế thì cũng gật đầu, cười nói:

– Kỳ thi lần này, những học viên tinh thần biến có thứ hạng cao đều đã thuần phục ta, nếu như vị Chu Nguyên điện hạ này của chúng ta cho rằng dựa vào chút tạo nghệ nguyên văn đó là có thể mang đến chuyện thì cũng chỉ có thể để hắn mất mặt triệt để mà thôi.

Nói đến đây, hắn dừng lại một lúc, hơi nheo mắt lại nói:

– Bất quá thiên phú của Tô Ấu Vi kia đúng là kinh người, tiền đồ về sau khó mà đo lường, nếu như có cơ hội thì phải nỗ lực lôi kéo cho bằng được.

Nghe Tề Nhạc nói thế, trên khuôn mặt Liễu Khê thoáng chút không vui, bĩu môi nói:

– chỉ là một con nha đầu thấp hèn mới mở được ba mạch nhưng mà thôi, nếu như không lôi kéo được thì cứ tìm cơ hội phế đi là được.

Liễu Khê có bối cảnh hiển hách, bản thân cũng rất có thiên phú, đợt trước ở Đại Chu Phủ này, cô ta chính là viên minh châu chói mắt nhất, mà kể từ sau khi Tô Ấu Vi hiện ra thì hào quang của cô ta đều bị che khuất, điều này làm cho cô ấy vô cùng không thích người chỉ cần một bình dân như Tô Ấu Vi.

Tề Nhạc dĩ nhiên có thể nghe ra trong giọng nói của cô ấy có phần không thích Tô Ấu Vi, bèn cười trừ, không nói nhiều nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào nơi Chu Nguyên mất tích.

– Xem ra Chu Nguyên này không hề có chút lòng tin nào đối với bản thân, vậy nên thế hệ muốn nâng đỡ một nhân kiệt lên để làm chỗ dựa….

– Chu Nguyên ơi Chu Nguyên, thánh long Chu gia như ngươi, thật sự đã biến đổi phế long rồi.

– Nếu đã như thế thì Chu gia các ngươi cũng sắp tiêu đời tới nơi rồi.

Đọc truyện Nguyên tôn

Leave a Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *