Review truyện thất dạ tuyết – Một tác phẩm kiếm hiệp ngược

Review truyện thất dạ tuyết

Tôi là một người cực kỳ thích đọc truyện kiếm hiệp, cổ phong nhưng đồng thời rất ít khi xem truyện kiếm hiệp và cổ trang. Vì sao ư? Tôi không thích đọc truyện ngược, mà những truyện kiếm hiệp, cổ phong mà ko ngược thì tôi lại ko mang cảm giác thật khi đọc truyện. Nói tới đây, bạn sẽ cảm thấy vậy thì tại sao tôi lại đọc Thất Dạ Tuyết? Đây chính xác là một cuốn truyện ngược.

Review truyện thất dạ tuyết
Review truyện thất dạ tuyết



Tôi tới với Thất Dạ Tuyết như là một cơ duyên. Đến ngày hội sách, nhìn thấy tác phẩm này, bị cuốn hút vì cảnh tuyết phủ trắng trên bìa, rồi đọc giới thiệu thấy nó được vì như những cuốn tiểu thuyết của Kim Dung hay Cổ Long thời hiện đại. Tôi tò mò, dù biết là truyện ngược nhưng vẫn mua về, đó là hành động tùy hứng nhất thời. Và để chứng minh cho sự tùy hứng của mình, sau khi tậu về, suốt một năm trời, tôi không đụng đến cuốn sách này. Nhưng sau một năm, lúc tôi quyết định tôi phải một câu chuyện buồn thì tôi không hối hận lúc đọc Thất Dạ Tuyết.

Thất Dạ Tuyết là một câu chuyện ngược, xong xuôi buồn nhưng ngược lại nó lại ko khiến bạn buộc phải dằn vặt, ám ảnh, đau khổ tới xé nát tim gan cho diễn viên trong truyện. Cả chuyện xoay quanh những con người sống luôn bị ám ảnh bởi một thứ gì đó.

– Tiết Tử Dạ bị ám ảnh bởi mối tình với gã đàn ông tên Tuyết Hoài, đã hi sinh mạng sống của mình để bảo vệ cô, sử dụng khá ấm của mình mong cô được sống sót trong dòng sông băng.
– Hoắc Triển Bạch ám ảnh với mối tình thanh mai trúc mã ko thành với Thu Thủy Âm.
– Diệu Phong hay Nhã Di bị ám ảnh với việc nên bảo vệ người duy nhất từng cứu vãn mình là Giáo Vương.
– Đồng hay Minh Giới bị ám ảnh bởi quyền lực sau khi quên đi quá khứ của mình.

Xem thêm: Review Truyện Thất Dạ Tuyết – review khách quan


Bốn con người tới từ những phương trời khác nhau nhưng số phận của họ lại đan xen, ông xã chéo. Cuối cùng, họ gặp nhau tại một điểm là cùng có tình yêu, tình yêu đương, sự bảo vệ tuyệt đối đối với người con gái tên Tiết Tử Dạ. Nhưng đáng tiếc người duy nhất phải bỏ mạng ở cuối truyện lại chính là Tiết Tử Dạ. Nàng đi ra để lại vết yêu đương sâu thẳm ko bao giờ lành trong trái tim của cha gã đàn ông.

Đối với Đồng hay Minh Giới, nàng là người tỉ tỉ yêu đương nhất cả đời y. Là người trong quá khứ đã từng khiến y muốn bảo vệ nàng mà giết người lần đầu tiên, cũng là người sau này giúp y nhớ lại quá khứ đã bị Giáo Vương phong ấn. Cũng chính là vì muốn giải độc cho y, nàng đã hi sinh mạng sống của mình, mạng đổi mạng. Nhờ mang nàng, Đồng mới có thể sống, có thể trở nên Giáo Vương mới của Ma giáo. Đối với nàng, gã chính là tình mến.

Đối với Hoắc Triển Bạch, nàng là vị thần y đã cứu giúp y mỗi lần y đứng trên bờ vực thập tử nhất sinh. Suốt 8 năm, y bôn bố giang hồ, chiến đấu vì mạng sống của Mạt nhi – con của Thu Thủy Âm, một người không mang bất kì quan hệ trực tiếp nào với y. Nàng chính là người làm y nhận ra hóa ra thứ tình yêu thời thơ ấu mà y cứ ngỡ sẽ đi theo y tới suốt cuộc đời, thực ra cũng sẽ bị phai mờ bởi năm tháng. Trong cái đêm mưa tuyết ấy, bên gốc mai, mang hai con người là y và nàng, hai kẻ đần nghếch cứ ngỡ rằng tình yêu thời niên thiếu là mãi mãi, sau cùng cũng quyết định từ bỏ sự cố chấp của mình để đón nhận nhau. Tiết Tử Dạ từ bỏ Tuyết Hoài, Hoắc Triển Bạch từ bỏ Thu Thủy Âm. Họ mệt rồi, họ đã quá mệt mỏi bắt buộc mới phải tới nhau để sưởi ấm cho nhau trong đêm tuyết rơi ấy. Hoắc Triển Bạch sở hữu lời hứa tương phùng với nàng bên gốc mai, nhưng đáng tiếc, hắn lại là người duy nhất không được nhìn thấy nàng lần cuối trước lúc cách biệt âm dương. Đối với nàng, gã chính là tình yêu.

Đối với Diệu Phong sứ hay Nhã Di, nàng là người thứ hai từng cứu vãn hắn. Hắn là kẻ thù của nàng, còn nàng là ân nhân của hắn. Nàng khiến trái tim hắn biết đau quay lại. Nàng là người quan trọng nhất đối với gã, là người gã hận không thể đổi tính mạng ông để cứu giúp nàng. Vì sự đi ra của nàng, ông quyết định quy ẩn giang hồ, về Dược Sư cốc bái sư, học y cứu vãn người. Đơn giản vì hắn không muốn chịu đựng cái cảm giác bất lực lúc nhìn thấy người quan trọng nhất với mình dần dần đang rời xa mình còn gã thì bất lực ko thể khiến được gì cho nàng. Đối với tình cảm của Diệu Phong với nàng, tôi không biết gọi nó là gì? Đó liệu sở hữu nên là tình yêu hay đó là sự cảm kích, cố chấp đối với một người đã từng sử dụng hết sức giữ an toàn mình dù biết mình là kẻ thù của nàng?

Nói tới Tiết Tử Dạ, nữ chính duy nhất cũng là nhân vật chính duy nhất trong truyện chết. Cái chết này khiến câu chuyện mang xong xuôi không hậu nhưng tôi lại cảm thấy đây là nhân vật hạnh phúc là thanh thản nhất truyện. Khi trải nghiệm về cái chết của nàng, ta ko thấy đau khổ thay cho nàng, mà là thấy đau khổ thay cho những người kế bên nàng. Ta thấy tái tê lòng lúc thấy sự gào thét trong nội tâm của Đồng, những hàng nước mắt vỡ òa ra, sự suy sụp tới không đứng nổi của những nam nhân không bao giờ rơi lệ như Diệu Phong và Hoắc Triển Bạch. Nàng rời khỏi sau lúc đã làm đa số để bảo toàn mạng sống cho ba chàng trai mà nàng để ý nhất, Đồng, Hoắc Triển Bạch và Diệu Phong. Nàng rời khỏi tự dưng còn gì bận tâm nữa. Nàng cũng đã quyết định cách đi ra của mình. Khi ra đi, nàng đã nhìn thấy thứ “ánh sáng” ở cực Bắc mà Tuyết Hoài đã kể cho nàng, đó là ước mơ thời thiếu nữ của nàng. Nàng đi ra, được chôn cất cạnh Tuyết Hoài, nàng lại sở hữu “người đó” xung quanh, chỉ để lại sự đớn đau nhói tim gan ám ảnh cả đời với bố người đàn ông coi nàng là người con gái quan trọng nhất trong cuộc đời họ.

Tôi đã từng nghĩ sự rời khỏi của nàng sở hữu bắt buộc là tất yếu đuối hay không? Ví như nàng ko chết, có phải nàng còn đau khổ hơn không? Đồng và Hoắc Triển Bạch, một người là người đệ đệ mà nàng yêu đương nhất, một người là người nàng yêu, cũng là hai kẻ đứng đầu hai giới Hắc – Bạch. Như Hoắc Triển Bạch từng nói, chính tà từ lâu vốn đã ko đội trời chung, lúc nên đứng giữa hai con người ấy, liệu nàng mang đau khổ hơn không? Rối còn Diệu Phong, đối với thứ tình cảm ko tên của hắn, giả dụ nàng còn sống liệu chúng ta mang biết được đó rút cuộc là tình yêu hay là sự tri ân hay không?

Cả câu chuyện là những sự việc, tranh quyền đoạt lợi trong cả hai giới chính tà. Bốn nhân vật của chúng ta đáng nhẽ ra không liên quan đến nhau, hoặc giả ví như như bắt gặp được nhau thì vẫn sở hữu thể sống hạnh phúc bên nhau nhưng đều lại bị thu hút vào trong cái vòng xoáy quyền lực ấy mà bất hạnh. Xem Thất Dạ Tuyết, ta thấy mạch truyện hợp lí, cốt truyện thú vị. Những xúc cảm của nhân vật trong truyện đều siêu thật. Họ sống thật với chính bản tự thân, họ sẵn sàng chiến đấu vì người mình yêu, vì lí tưởng trong cuộc đời dù rằng lí tưởng đó là đúng hay sai. Điều quan trọng là họ đã sống, đã yêu, đã nhớ, đã trân trọng. Dù rằng kết thúc, họ chỉ còn lại những kỉ niệm về nhau, nhưng họ có bao giờ hối hận vì đã gặp đối phương không?

Còn về phần mình, tôi đã ko hối hận vì hứng thú nhất thời mà tìm Thất Dạ Tuyết, cũng ko hối hận vì đã đọc Thất Dạ Tuyết

Trên đây là những lời chia sẻ của tôi về review truyện thất dạ tuyết. Chúc các bạn có buổi đọc truyện online vui vẻ cùng bộ truyện full võ hiệp này nhé. Xin cảm ơn!

Leave a Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *