Vì đâu nên nỗi các môn giáo dục nghệ thuật được xem là… môn phụ?



Chúng ta đều biết các môn giáo dục nghệ thuật (Âm nhạc, Mỹ thuật) có vai trò rất quan trọng đối với mỗi con người, nhất là môn Âm nhạc. Nhưng, cách nhìn nhận những môn nghệ thuật trong nhà trường phổ thông từ lâu vẫn xem các môn này là những môn phụ.  Để thay đổi cách nhìn không phải là không thay đổi được nhưng có lẽ sẽ còn lâu lắm bởi nó đã hình thành suy nghĩ đối với nhiều người.  Hơn nữa, cách phân công, cách đối xử của lãnh đạo ngành giáo dục đối với đội ngũ giáo viên nghệ thuật vẫn còn nhiều điều đáng nói.  Khi con người sinh ra phải trải qua nhiều giai đoạn phát triển khác nhau.  Khi bắt đầu tập nói cho đến lúc nói được nhiều từ thì việc đầu tiên mà cha mẹ hay làm là mở cho con nghe những bài hát thiếu nhi và đương nhiên những đứa trẻ sẽ thích thú, chăm chú vô cùng. Rồi cha mẹ tập cho con mình biết hát…  Khi bàn tay con cứng cáp, không ai dạy con viết chữ trước cả mà sẽ mua cho con cây bút chì hay hộp màu rồi cho con cầm bút vẽ những nét nguệch ngoạc đầu đời.  Những tấm hình ngô nghê ấy cũng đủ cho những đứa trẻ say mê, thích thú và đương nhiên cũng khiến cho cha mẹ hạnh phúc rạng ngời.  Thế nhưng, khi con bắt đầu cắp sách đến trường thì rất ít bậc phụ huynh quan trọng việc duy trì cho con tập hát, tập vẽ nữa. Chỉ có một số phụ huynh ở những khu vực thành thị cho con đi học năng khiếu vào những dịp hè, chủ yếu là để…giết thời gian mà thôi.  Bởi, thời gian trong năm học, thời gian học thêm thì cha mẹ, nhà trường chỉ chú trọng cho con, cho học sinh của mình học Toán, học Tiếng Việt và Tiếng Anh. Đánh giá học tập thì chỉ cần môn Toán và Tiếng Việt giỏi là đương nhiên các môn khác cũng kéo theo…cho giỏi.  Lên đến các cấp học cao hơn thì ý nghĩ thực dụng của phụ huynh và nhà trường vẫn không hề thay đổi. Vẫn chú trọng những môn học được xem là môn chính để đáp ứng các kỳ thi, đáp ứng mục đích nghề nghiệp sau này.  Những em học sinh học mà giỏi các môn được xem là môn chính như: Toán, Lý, Hóa, Anh…thì cha mẹ, thầy cô và mọi người trầm trồ, thán phục.   Thế nhưng, những em học sinh đạt giải cao trong các cuộc thi vẽ, thi hát thì lại quá đỗi bình thường và đương nhiên chẳng có thầy cô, phụ huynh nào xem những em đó là…học sinh giỏi!  Các môn giáo dục nghệ thuật chưa được coi trọng  Chính những suy nghĩ đã hình thành từ rất lâu là các môn giáo dục nghệ thuật chỉ học cho biết, học để giải trí nên gần như rất ít người chú trọng các môn học này.  Cứ nhìn các trường đại học, cao đẳng sư phạm đua nhau mở các ngành học khác nhưng Âm nhạc và Mỹ thuật thì cả nước hiện nay có được mấy trường, mấy khoa đào tạo?  Ngay cả khi học lớp 12 thi vào đại học đối với các môn nghệ thuật thì các thí sinh cũng vất vả đi tìm thầy để ôn thi bởi chương trình hiện hành không có các môn nghệ thuật ở cấp trung học phổ thông.  Khi ra trường công tác, giáo viên dạy các môn nghệ thuật chưa bao giờ được coi trọng.  Bởi vì giáo viên các môn này thường ít tiết nên đa phần mỗi trường chỉ có 1-2 giáo viên. Vì thế, họ chủ yếu là được “xếp ké” vào một tổ nào đó

source: https://tapkich.net.vn

Xem thêm các bài viết về Giáo Dục: https://tapkich.net.vn/category/giao-duc/

Leave a Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *